Khi lòng dứt nghĩ dạ bình an
Chẳng có chi mô để luận bàn
Mọi thứ vô thường, xuôi hóa ngược
Không gì vĩnh cửu, hợp rồi tan
Nâng niu nghịch cảnh yêu đời sống
Ngắm nghía thiên nhiên mến chữ nhàn
Mỗi bước ra vào đi rất khẽ
Như là tỉnh táo dựa thời gian.
