Ai chừ cản được nước trường giang
Tới biển rời non chỉ một đàng
Cuộc sống theo dòng không đứng đợi
Con người bám phận vẫn dừng mang:
“Niềm đau nỗi khổ đành thơ thẩn
Chuyện mất điều thua cứ ngỡ ngàng”
Có lẽ muôn màn duyên với nghiệp?
Ai chừ cản được nước trường giang!
