Cung chiều tỉnh mịch lá vàng rơi
Chạm nẻo hồn tôi đến rã rời
Cái bửa tao phùng gieo mộng hỡi
Bao lần kiến ngộ trải tình ơi
Còn chăng rũ rượi mơ tròn giấc
Để mãi trầm ngâm phận cuối đời
Kiếp lặng về đêm buồn bã tủi
Ru hờn vận đắng thả dòng vơi
Phượng Hoàng
07:21 - 20/05/2014