Ta về gác lạnh trải vần thơ
Rót cả buồn vui lẫn dại khờ
Nản kiếp trần gian sầu ngõ mộng
Say đời chốn tạm ngỡ niềm mơ
Chùng chân trắc trở tình loang nhạt
Mỏi gối trầm luân phận ngã mờ
Cõi lặng tâm bình ân giải oán
Vô thường quán tưởng bẽ bàng ngơ
Phượng Hoàng
18:56 - 28/05/2014
Cả tối buồn tênh ngẫm giọt thơ
Tình yêu bỗng thấy tựa như khờ
Chùn chân thưởng lại bao niềm nhớ
Mỏi gối thương về những mộng mơ
Nửa kiếp nhu mì nay tĩnh lặng
Hai đời trả góp chợt loang mờ
Bình tâm để nghĩ lòng ân oán
Mới thỏa trong người mỗi sự ngơ!
hungthangbcy
00:33 - 07/07/2014
Những khát ươm nồng mấy vận thơ
Tìm trong vạn quyển chuốc thêm khờ
Ghê dòng lũ đổ dồn thao thức
Rộn đám hoa bừng trải mải mơ
Nọ chốn đồng quê mưa nắng thuận
Kìa chân phố thị giá sương mờ
Vời trông ngọn sóng vô thường cuộn
Giục cánh chim hồng dạ ngẩn ngơ
Phạm Duy Lương
16:56 - 07/07/2014
(Ngũ độ thanh)
Họa lại bài thơ VẤN MÌNH
của Phượng Hoàng
- Thương trao về Matta Nguyễn
Thùy Dương của ngày xưa!!!
Kỷ niệm êm đềm nhã ý thơ…
Lòng chưa thấp thỏm chuyện ngu khờ!
Xanh chồi lá mộng niềm thương cảm…
Đỏ nụ hoa tình nỗi ước mơ!
Hỏi gió giờ sao hồn lạnh lẽo?
Đòi mây trả lại bóng xa mờ!
Yêu là bọt nước thường tan vỡ…
Chẳng vẹn xin đừng mãi tiếc ngơ!!!
NGỌC THỤY
08:52 - 08/07/2014