Ngồi ôm ảo vọng cuối chân trời
Nửa kiếp phong trần đã hụt hơi
Muốn bỏ niềm đau tình cõi tục
Tìm quên nỗi khổ bến sông đời
Ân nồng cũng mặc theo chiều gió
Nghĩa nhạt âu đành đắm bể khơi
Lặng lẽ nhìn trăng vàng bóng đổ
Lời yêu đứt đoạn chẳng trao người.
Anh Duy
23:27 - 18/05/2019