Mượn nỗi tơ lòng gửi khách ân
Hòa theo cánh nhạn khẳng khiu phần
Mây còn trở sắc ru lời mộng
Nắng đã buông dòng rải lệ nhân
Quạnh quẽ tình thu vừa bỏng khắp
Đìu hiu gót hạ cũng xanh dần
Lưng chiều uốn nhẹ mùa đông cũ
Lỡ để hương nồng chớm nụ xuân.
35. NỤ XUÂN