Một chút buồn ngâm giữa cảnh trời
Sinh là đã khóc chẳng nào vơi
Từ đây quấn lụy ôm ngàn nỗi
Biết sẽ trầm luân ủ sự đời
Chống chỏi trùng vây gần vỡ rụng
Đương đầu nghiệt ngã đến tàn rơi
Tham vào dục ái sầu trôi nhỉ
Giữ nét bình an lại mỉm cười !
P/s: Tá Tự Đối