Cuối nẻo chân trời đỏ ánh dương
Trầm ngâm Cuốc dạo bản nghê thường
Êm đềm nhạc nổi say nồng khúc
Lặng lẽ thơ trào viết đủ chương
Mấy độ xa quê hồn xót trỗi
Bao lần biệt xứ nỗi đau chường
Chiều nghiêng thả bước nơi đồng nội
Để vợi đi niềm nhớ cố hương…
Nhẹ lướt con thuyền giữa đại dương
Can chi vướng bận cái vô thường?
Tình xưa phận hết thôi lìa cảnh
Nghĩa mới duyên còn quyết mở chương
Lặng lẽ rèn thân cho khổ ẩn
An nhiên luyện chí để vui chường
Nhân nào quả ấy đà thông tỏ
Đáy bể kim mò … thấy cội hương!
Liều mình sóng gió cuộc ly hương
Trĩu nặng trong tim nỗi chán chường
Nợ nghĩa ba sinh đà trọn khúc
Ân tình ảo vọng đã đầy chương
Đành thôi níu kéo duyên đầu lỡ
Cứ thế buông trôi cõi mộng thường
Hạnh phúc mong tìm nơi xứ lạ
Chiều tà dạo biển ngắm vầng dương
Quen dần nếp sống chốn tha phương
Cách biệt từ nay vạn dặm đường
Cố gắng quên mau lòng bạc bẽo
Lần hồi xóa sạch lớp sầu thương
Men nồng chắp nối đời cô lữ
Phận thắm thay cho kiếp đoạn trường
Bạn hữu còn nguyên miền ký ức
Khung trời kỷ niệm mãi luôn vương.
Trần Quốc Tiến
03:39 - 07/05/2020
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Có 1 bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ