Phượng thắm trường xưa ảo não nhầu
Xa rồi quạnh quẽ thấm hồn sâu
Vào Xuân chẳng thấy hương nồng đượm
Để Hạ nào hay cõi biếc sầu
Nhớ buổi cùng nhau lòng đã mặn
Thương chiều hữu nghị giấc buồn lâu
Xin còn gọi mãi tên người đó
Dẫu chỉ rền vang gió lặng mầu.
Xa rồi quạnh quẽ thấm hồn sâu
Vào Xuân chẳng thấy hương nồng đượm
Để Hạ nào hay cõi biếc sầu
Nhớ buổi cùng nhau lòng đã mặn
Thương chiều hữu nghị giấc buồn lâu
Xin còn gọi mãi tên người đó
Dẫu chỉ rền vang gió lặng mầu.