Mị cũng cười duyên nắng lửa hường
Hoa bừng gạo đỏ giữa màn sương
Tay gầy đỡ nhánh non vừa bạc
Trán chạm cầm bông ảnh rõ nường
Để nghĩa còn soi dòng vạn ngóng
Nên mình vẫn vọng tiếng ngàn thương
Vì vương cõi dạ lòng thao thức
Nhớ mãi bà xưa kể chuyện thường.
Hoa bừng gạo đỏ giữa màn sương
Tay gầy đỡ nhánh non vừa bạc
Trán chạm cầm bông ảnh rõ nường
Để nghĩa còn soi dòng vạn ngóng
Nên mình vẫn vọng tiếng ngàn thương
Vì vương cõi dạ lòng thao thức
Nhớ mãi bà xưa kể chuyện thường.