Xa quê kiếm sống dạ người buồn
Bởi cảnh nhà nghèo đặng lệ tuôn
Đứng ngóng thiên di cần dựa cội
Theo mong hạ mạn trở về nguồn
Trời chiều thiếu gió nơ đâu thẳng
Đất miếu đầy màu cỏ chẳng suôn
Nợ hẹn duyên tình đường lỡ mãi
Đơn côi một bóng nán thề chuồn
