Vọng giữa đêm buồn nhịp trống canh
Bên song lá liễu nhẹ buông cành
Trăng soi gác vắng người khuê nữ
Gió lộng đường xa khách lữ hành
Trước ngõ hoa còn khoe sắc tím
Trong vườn cỏ vẫn quyện màu xanh
Đàn ai nức nở Tương tư khúc
Mỗi lúc dời chân dạ chẳng đành
Lặng lẽ đêm buồn suốt những canh
Nhìn Thu lá rụng khốc khô cành
Chôn vùi nổi nhớ trong lầm lũi
Gửi lại thềm trăng khúc độc hành
Viễn cảnh khung trời êm ả mộng
Mơ vùng kỹ niệm vẫn còn xanh
Hình như quấn quyện làn hơi thở
Khắc giữ nơi tim nở đoạn đành
Nặng trĩu trong lòng thức trọn canh
Ngoài hiên nguyệt ngả bóng trên cành
Đèn khuya lẩn khuất trong sương lạnh
Phố nhỏ đìu hiu khách độc hành
Dế nghẹn lời ca tình đã chết
Ve sầu khúc nhạc thuở còn xanh
Mà nghe nức nở từng cung bậc
Chẳng biết vì đâu lại phải đành
Trương Hạo Dân
10:05 - 05/10/2024
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Chưa có bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ