Phượng vĩ ngoài kia đã thắm ngời
Câu thề đọng mãi thuở nào vơi
Sân trường rực nhớ thời hoa bướm
Cổng ngõ buồn vương một góc trời
Bởi kiếp si tình ôm mộng ảo
Nên đời lãng tử gối trùng khơi
Người vui bến lạc vùi hoan hỉ
Bỏ lại nơi đây khúc nghẹn lời!
