Tựa kiếp phù du ở giữa đời
Cơm thừa, của thối, khúc xương rơi...
Gầm cầu quán xá thôi, nhờ Phật
Ngõ dọc đường ngang cũng, cậy Trời
Vất vưởng bơ vơ cùn miệng lưỡi
Lêu đêu tập tễnh hết hơi lời
Phải chăng số phận vì sao đã:
bắt kẻ ăn mày vận “Áo tơi !..”
Từ Đức Khoát
02:22 - 12/11/2014