Thơ ngào ngạt quá trĩu lòng ai
Dạ hững hờ khuya thổn thức dài
Có lẽ xa lời nên buổi ngại
Hay chừng vắng ngữ bởi chiều phai
Đông về kẻ nhớ Hồ Tây gợn
Hạ vãn người quên Thủ Đức cài
Để bốn mùa Xuân hò hẹn mãi
Thi đường tủi hận chốn Đồng Nai
Dạ hững hờ khuya thổn thức dài
Có lẽ xa lời nên buổi ngại
Hay chừng vắng ngữ bởi chiều phai
Đông về kẻ nhớ Hồ Tây gợn
Hạ vãn người quên Thủ Đức cài
Để bốn mùa Xuân hò hẹn mãi
Thi đường tủi hận chốn Đồng Nai