
1/
Do nàng đẹp nết rỡ ràng xinh!
Chẳng dễ phàm nhân lạm tiếng bình.
Lãng tử trai làng tim muốn rụng,
Trang đài gái bản dạ hoài trinh.
Khơi nguồn mỹ cảm niềm thân ái,
Dệt ý ngời dâng cảnh hữu tình...
Phận mỏng nên mình duyên kiếp lỡ,
Thôi đành rẽ lối hẹn trùng sinh!
Chẳng dễ phàm nhân lạm tiếng bình.
Lãng tử trai làng tim muốn rụng,
Trang đài gái bản dạ hoài trinh.
Khơi nguồn mỹ cảm niềm thân ái,
Dệt ý ngời dâng cảnh hữu tình...
Phận mỏng nên mình duyên kiếp lỡ,
Thôi đành rẽ lối hẹn trùng sinh!
2/
Rẽ lối em giờ hiện ở đâu?
Bài ca hát mãi ruột thêm nhầu.
Đêm trường mộng ảo lờ chăn đắp,
Buổi vắng mơ màng kệ muỗi bâu!
Khắc khoải riêng lòng bao cõi lặng,
Trầm ngâm chỉ mộng mấy chung sầu!
Khung trời cảnh cũ không người ấy,
Vẽ bóng tương phùng thẹn tủi lâu.
Bài ca hát mãi ruột thêm nhầu.
Đêm trường mộng ảo lờ chăn đắp,
Buổi vắng mơ màng kệ muỗi bâu!
Khắc khoải riêng lòng bao cõi lặng,
Trầm ngâm chỉ mộng mấy chung sầu!
Khung trời cảnh cũ không người ấy,
Vẽ bóng tương phùng thẹn tủi lâu.
3/
Tương phùng huyễn vọng để buồn lơi,
Mật đắng tràn mi oải rã rời.
Bỏ những trưa nồng phơi áo bạc,
Quên từng tối lạnh phủ mền tơi.
Gom vào kỷ niệm vơi hờn kiếp,
Khép lại ngày qua đỡ khổ đời.
Dõi nhịp thời gian và trắc trở,
Nguôi dần nỗi nhớ đoạn mầm khơi.
Mật đắng tràn mi oải rã rời.
Bỏ những trưa nồng phơi áo bạc,
Quên từng tối lạnh phủ mền tơi.
Gom vào kỷ niệm vơi hờn kiếp,
Khép lại ngày qua đỡ khổ đời.
Dõi nhịp thời gian và trắc trở,
Nguôi dần nỗi nhớ đoạn mầm khơi.
4/
Nỗi nhớ xa rồi ảm đạm chia
Cuồng phong bão tố dịu êm lìa.
Khi lờ lững dửng dưng hồi sớm,
Lúc ngổn ngang thờ thẫn dạo khuya.
Nguyệt xế đìu hiu ngồi giữa cửa,
Đèn lu trọi lỏi chống bên đìa.
Trần ai hưởng thụ nhiều chưa đấy?
Có lẽ yêu nhầm ngọn lửa tia!
Cuồng phong bão tố dịu êm lìa.
Khi lờ lững dửng dưng hồi sớm,
Lúc ngổn ngang thờ thẫn dạo khuya.
Nguyệt xế đìu hiu ngồi giữa cửa,
Đèn lu trọi lỏi chống bên đìa.
Trần ai hưởng thụ nhiều chưa đấy?
Có lẽ yêu nhầm ngọn lửa tia!
5/
Yêu nhầm tuổi khắc lạ lùng bao!
Vốn dĩ nồng thơm đổi ngọt ngào,
Cứ tưởng nghề cao thành hữu dụng,
Ai dè tuyệt kỹ hóa tào lao…
Dù hay giận dỗi rèn câm nín,
Dẫu biết phiền ưu luyện thở phào.
Gót ngọc hôm nào gieo uyển ngữ,
Phiêu bồng thủy nhược xót làm sao!
Vốn dĩ nồng thơm đổi ngọt ngào,
Cứ tưởng nghề cao thành hữu dụng,
Ai dè tuyệt kỹ hóa tào lao…
Dù hay giận dỗi rèn câm nín,
Dẫu biết phiền ưu luyện thở phào.
Gót ngọc hôm nào gieo uyển ngữ,
Phiêu bồng thủy nhược xót làm sao!