Anh về chốn ấy quá xa xôi!
Một chốc im hơi vĩnh biệt rồi.
Thế cuộc tranh giành chưa đoạn kết,
Dương trần hỗn chiến chẳng hồi thôi!
Đường ân nghĩa nọ còn lên xuống,
Bể ái tình kia vẫn sụt trồi.
Bỏ lại chùm thơ đời dịu thắm,
Sân vườn trống trải hóa đơn côi!
