Khi cầm phải nợ cái đằng dang
Một thuở phồn hoa má bỏ làng
Bởi số trăng tàn không thể rạng
Vì tình phước lụi chẳng hề sang
Phòng đơn hữu ý đèn tân mãng
Phận hẩm vô tâm gối bạc ràng
Bến bạo chưa kề Xuân đã lảng
Vân hồ trúc mộng cả đời mang
Đào Tùng Anh
20:57 - 09/04/2023