Từ khi nếm thử cái men xuân
Bỗng ngả nghiêng say cảnh tục trần
Cưỡi gió mơn man đồi mượt cỏ
Theo diều đắm đuối mảnh hồng vân
Chiều gom vạt nắng nhào niêm vận
Tối ngắm quỳnh hoa dệt ý vần
Nỗi đó lâng lâng niềm khát vọng
Nghe hồn rạo rực chút hương xuân!
