Em về giữa góc khuất cô đơn
Một khoảng buồn tênh lặng lẽ dồn
Ngắm gió tiêu điều mưa mấy độ
Nghe mình nức nở lệ từng cơn
Người đi lỡ lại tan tành gửi
Kẻ ở rồi bên quạnh quẽ vờn
Địa ngục trần gian vùi số kiếp
Em về giữa góc khuất cô đơn.
Nguyễn Thành
15:30 - 18/08/2014