Ngọn gió rung hoài những lá cây
Đưa qua trả lại chẳng vơi đầy
Đàn chim rúc rích bu cành giỡn
Chiếc hạc la đà vỗ cánh bay
Lãng đãng vừng mây trùm núi lớn
Ung dung khách tục bước chân gầy
Vô thường chắc hẳn không hồi đứng
Khẽ nhẹ đi cùng tỉnh với say!

Đa tạ