Tưởng đã làm quen với vận “ồn”
Đâu ngờ có kẻ sợ vùi chôn
Không buồn thở trước tham đào lộn
Phải rõ bây giờ thích nụ hôn
Lễ tận đùa vui còn thiếu bổn
Câu cùng nói bậy nỏ thừa ngôn
Thơ mà viết đủ cho rằng hỗn
Để chữ L thôi luận thấy hồn.
(Ngũ độ thanh, Nhất vận)