Quay đầu mỏi mệt ngóng làm chi
Vĩnh biệt đành thôi khắc khoải gì
Lặng lẽ đùa sương về góc biển
Âm thầm gọi gió trả cành si
Vì cơn nắng mỏng tia nhòe nhoẹt
Đến nỗi vườn hoang cỏ rậm rì
Cõi mộng sao còn trăn trở quá
Ôm tình mải bước nghẹn ngào đi
(Ngũ độ Thanh - Bát láy - Lưu Thủy)
(ntd-… 1327)
(ntd-… 1327)