Hửng sáng chừng như dỗi cuộc đời
Mây vần vũ thả lệ sầu rơi
Ngày chưa giọt nắng bày trên cỏ
Gió chẳng luồng sương chảy giữa trời
Khiến buổi mai hồng rời rã giận
Xui cành phượng đỏ não nề phơi
Chiều se sắt tủi mùa đi muộn
Để tối cô phòng lạnh lẽo khơi
Hửng sáng chừng như dỗi cuộc đời
Mây vần vũ thả lệ sầu rơi
Ngày chưa giọt nắng bày trên cỏ
Gió chẳng luồng sương lượn giữa trời
Để bữa mai hồng da diết giận
Xui cành phượng đỏ não nề phơi
Chiều se sắt tủi mùa đi muộn
Tối ở cô phòng lạnh lẽo khơi