Hiểu rõ rằng kia cánh thiệp hồng,
Anh về rũ áo vứt triền sông.
Duyên hời chớ để tình tan vỡ,
Kiếp hỡi nào vơi nạn bưởi bồng.
Lãng mạn vì yêu càng nổi sóng,
Sầu thương bởi hận sớm cay nồng.
Vùi đi quẳng trọn lời gian dối,
Bỏ hết rồi đi đỡ bận lòng!
