Lạc bước, xao lòng, thổn thức tim
Hồn say nắng lạ, cố đi tìm
Cầu tri kỷ mãi mà xa vắng
Mộng ái ân hoài vẫn lặng im
Hạnh phúc chưa nồng nàn thỏa dạ
Duyên tình chẳng thắm thiết như phim
Người sao bạc bẽo, thờ ơ vậy?
Để khách mong chờ một dáng chim
Anh về bữa ấy lạnh lùng tim
Bỏ mặc ai kia thảng thốt tìm
Hỏi mận trong vườn câu đáp khẽ
Nhờ đào cuối ngõ tiếng cười im
Âm thầm giở miết vài trang vở
Ngán ngẩm xem hoài một cuốn phim
Chẳng biết người đi rồi trở lại
Hay là mất dạng giống như chim.