Bâng khuâng một thuở “bóng ma Hời”
Dạ nhớ dân Chàm khó thể vơi
Khắc khoải niềm thương bầm mạch đất
Xôn xao nỗi hận cháy phương trời
Từ qui rộn rã lời còn vọng
Đỗ Vũ âm thầm lệ mãi rơi
Vẳng tiếng đàn ai buồn quạnh quẽ
Dòng Chiêm huỷ diệt xót xa đời!
(Cảm xúc đọc bài thơ “Trên đường về” của Chế Lan Viên)