Nắng tắt, trời chiều đổ suối ngâu
Bao thương luyến cũ lại dâng sầu
Hồn siêu vụn vỡ không nơi đậu
Phách lạc bồng bềnh chẳng chốn thâu
Nỗi khổ từ li còn chạnh dấu
Tình yêu hảo hợp chửa mong cầu
Chưa trong cảnh ngộ làm sao thấu
Ký ức đau lòng nhớ thật lâu!
Họa vận bài thơ "Mưa Chiều Rả Rích" của nhà thơ Mai Thắng