Cái lưỡi trời sinh, chẳng có xương
Đảo điên nhân thế, khó mà lường
Cần xanh, giả lộn trên thành dưới
Thích đỏ, vờ nhầm chín hóa ương
Đã muốn, không chờn nơi xó chợ
Còn ham, ứ ngại chốn đầu đường
Luồn lên lượn xuống, dăm ba bận
Thiên hạ coi chừng, nát tựa tương.
Đời người có cái lưỡi không xương
Lắt léo vòng vo khó tả lường
Hấp tấp câu vần làm hỏng việc
Hồ đồ chuyện nhỏ biến tai ương
Yêu thương tỏ rõ lời ngon ngọt
Nịnh hót cầu mong giọng mật đường
Phẩm chất hơn nhau từng ngữ điệu
Trau dồi tiếng nói kẻo như tương.
Trơn mềm… cái lưỡi có đâu xương
Đổi trắng thay đen chẳng thể lường
Trái ý, trong căm, mồm vẫn ngọt
Vừa lòng, dẫu dở, miệng khôn ương
Khua môi, đảo mép ôi nhiều nẻo
Vặn vẹo, quanh co thật đủ đường
Tự cổ xưa nay… phàm nghị sự
Bàn hoài chuyện nhão khác nào tương!
Trần Quốc Tiến
04:22 - 28/03/2020
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Có 4 bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ