Duyên mình đã ngỏ có bền lâu
Nước đẩy dòng trôi vỗ nhịp cầu
Dạ ngất ngây nhiều đang khỏa nữa
Tim hờ hững lắm chẳng hờn đâu
Mà như kẻ cũ thương mòn đợi
Để tựa người xưa rũ chất sầu
Mỗi buổI chiều qua càng lặng nhớ
Cho ngày trĩu mộng đắm tình sâu
Nước đẩy dòng trôi vỗ nhịp cầu
Dạ ngất ngây nhiều đang khỏa nữa
Tim hờ hững lắm chẳng hờn đâu
Mà như kẻ cũ thương mòn đợi
Để tựa người xưa rũ chất sầu
Mỗi buổI chiều qua càng lặng nhớ
Cho ngày trĩu mộng đắm tình sâu