Thu về đã gọi lá vàng rơi
Chực níu hoài nhưng vẫn cứ rời
Khóc buổi mưa sầu hoa sắp rụng
Than luồng gió tủi nhụy liền vơi
Tàn xanh giận nắng vương đầu cỏ
Đất bạc hờn mây phủ cuối trời
Trở lại vườn xưa buồn bã tiếc
Cây tàn mục nát rũ nhành lơi
Thu buồn để mặc lá sầu rơi
Dẫu biết lòng đau vẫn phải rời
Giữ mộng vô thường trong khắc khoải
Cho tình héo hắt giữa đầy vơi
Ươm nồng luyến ái tràn mi mắt
Dệt thắm tương tư phủ góc trời
Đã gửi yêu thương đầu ngọn gió
Thì dù sắp rụng cũng đành lơi