Canh tàn góp nhặt niềm trăn trở
Bấc lụn chia đều nỗi nhớ thương
Cứ ngỡ trăm năm không lẻ bóng
Ngờ đâu một phút chẳng chung đường
Người đi hội ngộ cùng mưa nắng
Kẻ ở sum vầy với gió sương
Đã biết tình kia là bể khổ
Sao còn lỡ dại trót yêu đương.
Cua Gãy Càng
11:50 - 04/08/2015