Một kiếp phong trần lắm bể dâu
Người đây kẻ đấy dạ thêm sầu
Mưa lùa gợi tủi bờ môi cạn
Gió tạt gieo hờn ánh mắt sâu
Lối cũ trông hoài giờ hẹn cuối
Đường xưa ngóng mãi phút ban đầu
Còn chi nữa để mà lưu luyến
Nửa mảnh tình buồn chết đã lâu.
Cua Gãy Càng
01:28 - 11/08/2015