Nhìn con lạc nẻo xót thương thầm
Nỗi khổ dương trần ngấn lệ tâm
Tại bởi kim tiền nhân hiếu bán
Vì do phẩm vật nghĩa trung cầm
Luân thường chẳng giữ mà ôm bóng
Đạo lí không rèn để vỡ mâm
Những thứ mơ hồ sao lại tưởng
Rồi đây nếm trải sự thăng trầm.
Nguyễn Phương = 阮 方
01:38 - 18/01/2016