Nguyệt cuối tàn canh thả bóng chờ
Bên lòng đẵm giọt nỗi niềm thơ
Người về khấp khểnh đường xa mịt
Kẻ ở chông chênh gối bụi mờ
Tuyết phủ trời Tây cài bước lạnh
Mây tràn đất mẹ lạc cung tơ
Lời yêu rớt lại sầu đêm quạnh
Tiếng mõ công khuya vọng bến bờ.
Phạm Khu
09:54 - 16/08/2015