Thơ mần khó quá dính từ “ ăm”
Bóp trán vò đầu mặt cứ đăm
Khiến óc sa lầy không vượt dặm
Còn chân mắc tóc lại thêm dằm
Phong yêu xáo trộn cài hơi mắm
Hạc tất rình mò thế mới căm
Nối mạng Đường thi tình vẫn thắm
Bên bàn phím gõ lão đang “măm”
Trần Ngọc Bích
16:13 - 12/08/2015