Xuân về quạnh quẽ ôm niềm đắng
Nỗi nhớ vương lòng thêm đủ nặng
Bỏ biệt hôm nào vỡ ánh trăng
Rời xa thuở nọ tràn hơi nắng
Tâm còn khắc khoải giữa sầu băng
Trí vẫn âm thầm trong tủi lặng
Thắm đượm tình chi đã hiểu rằng
Phai tàn kỷ niệm thời xưa vắng
(NV – NĐT)