Rảnh rỗi nhàn đàm khoản thịt Dê
Bao nhiêu sảng khoái sẽ đem về
Xa dần lẩy bẩy khi leo dốc
Vắng hết phì phò lúc vượt đê
Đuổi những lo buồn môi chẳng áp
Xua đi nghĩ ngợi má không kề
Thiên nhiên đã tặng nguồn dinh dưỡng
Cái thuở ban đầu lại thấy mê.
Trần Ngọc Bích
10:58 - 31/01/2015