Chiều buông chậm rãi ánh xa vời
Mệt mỏi gieo vần cũng gắng chơi
Bỏ chốn người đi buồn ngõ cụt
Lìa quê bước rảo nhợt chân trời
Tâm còn tưởng đến xuân nồng trỗi
Ý vẫn mong cầu thuở đượm khơi
Mãn nguyện bài thơ rồi khởi sắc
Niềm tin giữ trọn ngát hương đời
Mệt mỏi gieo vần cũng gắng chơi
Bỏ chốn người đi buồn ngõ cụt
Lìa quê bước rảo nhợt chân trời
Tâm còn tưởng đến xuân nồng trỗi
Ý vẫn mong cầu thuở đượm khơi
Mãn nguyện bài thơ rồi khởi sắc
Niềm tin giữ trọn ngát hương đời