Lặng lẽ hoàng hôn bóng ngả dài
Ta nằm thổn thức sợ hồn ai
Cùng quê biệt trở sầu dâng mắt
Nghĩa xóm nhiều ngăn để ngập hoài
Ở ngõ hương thầm mơ cánh Phượng
Nơi thềm sắc thẫm phủ màu mai
Vì tương một thuở còn nguyên đó
Nỗi nhớ nào nguôi tưởng được cài.
Ta nằm thổn thức sợ hồn ai
Cùng quê biệt trở sầu dâng mắt
Nghĩa xóm nhiều ngăn để ngập hoài
Ở ngõ hương thầm mơ cánh Phượng
Nơi thềm sắc thẫm phủ màu mai
Vì tương một thuở còn nguyên đó
Nỗi nhớ nào nguôi tưởng được cài.