Trần ai nặng nợ kẻ đợi chờ
Xếp nổi niềm riêng gởi trăng mơ
Mong gió đưa đường vào bến mộng
Nhờ mây dẫn lối đến cung thơ
Cho tình ấm áp bền không vỡ
Để nghĩa êm đềm vẹn chẳng ngơ
Dẫu biết nhân gian là huyễn ảo
Nhưng lòng vẫn ước đẹp duyên tơ!
duongfieu
20:07 - 24/12/2014