chừng nào rãnh nhậu hết bầy trê
thú thật tớ đây kẻ mướn thuê
sáng dậy vào vườn gom rác lá
trưa ra đến ruộng đắp bờ đê
bình dân tâm tánh không nhầm lối
mộc mạc trang thơ chẳng rách lề
cô bác mà vui là hạnh phúc
chúc người đẹp tựa ánh sao khuê...!
hết!