Hoàng hôn ráng đỏ nhuộm mây hồng
Vạt nắng hao gầy ghẹo gió đông
Dõi cảnh trần gian chìm đắm dạ
Xem tình cõi thế xót xa lòng
Người đi thuở ấy hằng mong đợi
Kẻ ở bây giờ mãi ngóng trông
Ý cũ lời xưa đan kỷ niệm
Ngày qua tháng lại nhạt môi hồng.
(Nđt, Ltvt, Ntvv, Bvđâ)
Ở khắp trời xa vẫn Lạc Hồng
Ba miền một cõi ngắm hừng đông
Dù nơi bản vắng đâu hoà giọng
Dẫu tận vùng sâu chẳng cách lòng
Vạn thuở thương nhà anh mãi ngóng
Bao mùa nhớ cảnh chị hoài trông
Người đi viễn xứ nào lơi lỏng
Nguyện giữ bình yên để nắng hồng
Ba miền một cõi ngắm hừng đông
Dù nơi bản vắng đâu hoà giọng
Dẫu tận vùng sâu chẳng cách lòng
Vạn thuở thương nhà anh mãi ngóng
Bao mùa nhớ cảnh chị hoài trông
Người đi viễn xứ nào lơi lỏng
Nguyện giữ bình yên để nắng hồng