Cứ mỗi chiều chiều ngắm lá rơi
Thương ai nhuộm tím phía chân trời
Ngàn năm cách nghĩa không hề nhạt
Vạn hướng xa tình chẳng thể vơi
Giậu cũ tìm hoài đôi mắt biếc
Đường xưa ngóng mãi ánh trăng ngời
Khi nao đã trót lời hò hẹn
Trọn kiếp ta đành gọi "nguyệt ơi!"
Phạm Thảo
07:13 - 12/09/2024