
Vơi chiều lạnh bủa buốt người ghê
Giọt nắng hoàng hôn cũng bỏ về
Xót nỗi sương lùa qua bậu cửa
Thương hồn lá rũ rụng vườn kê
Nào ham bến ảo đâu buồn vọng
Chẳng ngán đồi hoang đã cận kề
Giữ mảnh chân tình nương trọn lối
An bình sống tạm cõi trầm mê
Giọt nắng hoàng hôn cũng bỏ về
Xót nỗi sương lùa qua bậu cửa
Thương hồn lá rũ rụng vườn kê
Nào ham bến ảo đâu buồn vọng
Chẳng ngán đồi hoang đã cận kề
Giữ mảnh chân tình nương trọn lối
An bình sống tạm cõi trầm mê