CÓ KẺ LƯU VONG ẨN GÓC ĐỜI
Đêm thầm vẫn tưởng mãi không ngơi
Thâm tình chốn ấy sầu thương ngập
Mến nghĩa nơi này khổ mấy vơi
Tóc bạc tâm hờ nào cạn ý
Râu thưa trí quẩn chẳng nhiều lời
Thu đông lặng lẽ nhìn trang sách
GIẤC HẠ SOI CÙNG BÓNG NGUYỆT RƠI
Liên Hoàn