Ngày xưa mắc lỗi chuyện vâng lời
Đứng phải đau mình chạy hết hơi
Rả rích đàng hiên dừng bước nhẹ
Trầm tư trước cửa nhón chân vời
Ổng vừa vọng tiếng nghe mà chử
Mẹ mới vung đòn ngẫm chẳng lơi
'Cái dạ' hồi nào con bướng chững
Mang về chịu trận nỏ còn cha
