Thân tằm rút ruột nhả đường tơ
Lặng lẽ ngày đêm chẳng đếm giờ
Nghĩ cảnh đông về cơn gió lạc
Thương mùa hạ đến khoảng trời mơ
Lòng em thổn thức buồn cô quạnh
Bụng kẻ dềnh dang cứ hững hờ
Đã biết thôi đành cam phận tủi
Anh về chở nặng chuyến thuyền thơ.
(Ngũ độ thanh)