Chỉ chục năm tròn nữa tám mươi
Rằng ông cứ thế hưởng hơn người
Răng thì hết nhẵn nhưng còn lợi
Dáng lại qua rồi dẫu mất tươi
Ăn uống hàng ngày đâu có kể
Hát hò mỗi bữa liệu cần chơi
Bây giờ cái tuổi đà lên lão
Nếu phải quy tiên cũng đã đời
(Họa)