Mưa về nguyệt khóc đủ mờ câm
Cuội đứng buồn dâng vẫn tủi thầm
Để những canh dài tha thiết gọi
Cho từng gió nhẹ lững lờ ngâm
Màn đêm chỗ ấy người khơi nhạc
Lối mộng vườn xưa kẻ diễu cầm
Dõi cảnh vô thường không đọ hướng
Nên hồn khắc khoải nghẹn ngào âm
Cuội đứng buồn dâng vẫn tủi thầm
Để những canh dài tha thiết gọi
Cho từng gió nhẹ lững lờ ngâm
Màn đêm chỗ ấy người khơi nhạc
Lối mộng vườn xưa kẻ diễu cầm
Dõi cảnh vô thường không đọ hướng
Nên hồn khắc khoải nghẹn ngào âm